Thứ Năm, Tháng Bảy 7, 2022
HomeWikiTứ đại hại và Tứ danh cảnh là gì

Tứ đại hại và Tứ danh cảnh là gì

Đích xác như tâm lý bắt đầu của Tạ Liên, thiếu niên kia có một vết bỏng nghiêm trọng trên mặt. Nhưng, dưới vết sẹo huyết hồng, mơ hồ hoàn toàn có thể nhìn thấy ba bốn khuôn mặt người nho nhỏ .
Những khuôn mặt trẻ thơ kia chỉ nhỏ như lòng bàn tay, xiêu xiêu vẹo vẹo phân bổ khắp khuôn mặt hắn. Bởi vì bị liệt hỏa thiêu đốt, ngũ quan trên mỗi khuôn mặt đều nhăn lại, như đang ở giữa âm ti thống khổ gào thét. Trên khuôn mặt nguyên bản thông thường, lại Open hàng loạt những khuôn mặt quỷ dị đang gào thét chói tai, thật sự là vô cùng khủng bố !
Tạ Liên nhìn khuôn mặt kia không chớp mắt, giống như đang rơi vào ác mộng. Cả người y chết lặng, y không biết mình đứng dậy bằng cách nào, trên mặt của mình lộ ra biểu tình gì, nhưng nhất định khác thường đáng sợ .

Thiếu niên băng vải kia vốn dĩ đang bất an lo sợ, khi thấy được phản ứng của y, hắn liền lùi lại hai bước, hình như hắn biết Tạ Liên không thể tiếp nhận khuôn mặt này, để bảo hộ chính mình, hắn lập tức bưng kín khuôn mặt, từ mặt đất đứng dậy, la lên một tiếng, chạy sâu vào trong rừng cây.

Lúc này, Tạ Liên mới hồi thần, y vội nói : ” Từ từ ! ”
Y vừa chạy vừa hô to : ” Từ từ ! Ngươi đứng lại ! ”
Bởi vì sau một lúc ngây người y mới phản ứng lại được, mà thiếu niên kia lại quen đường đi trong núi, hơn thế nữa, hắn còn có thói quên lẩn trốn trong bóng đêm, chỉ cần lơ là một chút ít hắn liền biến mất vô tung, mặc y lôi kéo như thế nào cũng không chịu ra mặt. Bên cạnh không có người tìm kiếm cùng y, pháp lực cũng khô kiệt, không có cách nào để thông linh truyền âm, y ở trong núi tìm kiếm hơn nửa canh giờ cũng không có hiệu quả .
Đột nhiên, một cơn gió lạnh thổi qua khiến y thanh tỉnh hơn một chút ít, cứ như ruồi bọ không đầu chạy loạn như vậy cũng không phải giải pháp tốt, y nhanh gọn lấy lại niềm tin, thầm nghĩ : ” Có lẽ hắn sẽ trở lại mang thi thể Tiểu Huỳnh cô nương đi. ” Vì thế, y quyết định hành động trở lại Minh Quang miếu, sau khi trở về y liền ngẩn người .
Rất nhiều hắc y nhân tập trung chuyên sâu trong rừng cây sau miếu, biểu tình tráng lệ, cẩn trọng đỡ xuống bốn mươi cỗ thi thế kia .
Trước rừng cây có một thân ảnh cao gầy đang khoanh tay mà đứng, một thiếu niên có một khuôn mặt thanh tú, lãnh đạm. Thiếu niên này chính là Phù Dao. Xem ra, sau khi quay trở lại, hắn liền mang theo một nhóm thần quan ở Huyền Chân điện xuống dưới tương hỗ .
Tạ Liên đang muốn mở miệng, phía sau chợt vang lên một trận âm thanh, thì ra sau khi đưa đám thôn dân kia xuống núi, Nam Phong đã quay trở lại. Vừa quay trở lại, liền thấy tình hình như vậy, hắn liếc mắt nhìn Phù Dao, nói : ” Ngươi không phải đang chạy trốn sao ? ”
Lời này của Nam Phong nghe không được xuôi tai lắm, Phù Dao nhướng mày không vui. Tạ Liên không nghĩ tại thời gian mấu chốt này mà bọn họ còn cãi nhau được, y bất đắc dĩ nói : ” Là ta bảo hắn trở về tìm viện binh hỗ trợ. ”
Nam Phong cười khinh : ” Viện binh đâu ? Ta tưởng tối thiểu cũng phải mời được tướng quân nhà ngươi đến chứ. ”
Phù Dao nhàn nhạt nói : ” Ta quay trở lại khi đã nghe nói tiểu Bùi tướng quân đích thân chạy xuống, nên không tìm tướng quân nhà ta. Huống hồ, ngài bận rộn sự vụ như vậy, mặc dầu ta có đi tìm, cũng hoàn toàn có thể không rảnh để đến. ”
Nói thật, theo hiểu biết của Tạ Liên về Mộ Tình, mặc dầu hắn có rảnh cũng không nguyện ý tự mình đi xuống, Nhưng trước mắt, y cơ bản không có thời hạn nghĩ nhiều, y phủ nhận căng thẳng mệt mỏi : ” Các ngươi đừng cãi nhau nữa, lại đây giúp ta tìm thiếu niên băng vải kia. ”
Nam Phong nhíu mày, nói : ” Không phải mới vừa qua hắn đang ở cùng ngươi thủ hộ bên cạnh thi hài nữ tử kia sao ? ”
Tạ Liên nói : ” Đúng vậy. Nhưng sau đó, ta bảo hắn gỡ xuống băng vải để kiểm tra vết thương trên đầu, do tại bộc lộ kinh ngạc quá mức khoa trương của ta, dọa hắn sợ hãi chạy trốn. ”
Phù Dao cong khóe miệng, nói : ” Không đến mức đó đi. Ngươi giả trang nữ nhân cũng không đáng sợ như vậy đi. ”
Tạ Liên thở dài : ” Chỉ trách lúc ấy ta ngây người. Tiểu Huỳnh cô nương đã chết, hắn nguyên bản chịu nhiều kích thích lớn, lại cho rằng ta bị khuôn mặt của hắn dọa sợ, chính do không chịu được đả kích như vậy, nên sợ hãi chạy đi. ”
Phù Dao nhăn mũi nói : ” Hắn thật sự xấu như vậy ? ”
Tạ Liên : ” Xấu không phải là yếu tố. Nhóc ấy bị ….. dịch mặt người. ”
Nghe thấy ba chữ kia, biểu tình của Nam Phong cùng Phù Dao trong nháy mắt cứng đờ
Bọn họ sau cuối cũng biết vì sao Tạ Liên lại ngây người .
Tám trăm năm trước, một trận ôn dịch càn quét Tiên Lạc quốc, dẫn vương quốc đến sự suy vong. Loại ôn dịch này có tên là ” dịch mặt người “, người bị bệnh, trên mặt thứ nhất sẽ Open một khối sưng nho nhỏ, khối sưng càng lúc càng lớn, ngày càng ngạnh, hơi hơi phát đau. Sau đó sẽ phát hiện, khối sưng này chậm rãi có chút lồi lõm, ba cái lỗ sâu, một cái nhô lên, thật giống như là …… đôi mắt, miệng và mũi. Ngũ quan ngày càng rõ ràng, sau cuối, hình thành nên một khuôn mặt người. Nếu mặc kệ không chú ý tới, trên người sẽ trương ra ngày càng nhiều mặt người. Nghe nói, còn có khuôn mặt biết mở miệng chuyện trò, hô hào chói tai .
Phù Dao biến sắc, đôi tay đang khoanh lại chợt buông xuống, hắn nói : ” Sao hoàn toàn có thể ! Loại ôn dịch này đã bị dập tắt mấy trăm năm trước, tuyệt đối không có năng lực lại Open. ”
Tạ Liên chỉ nói một câu : ” Ta chắc như đinh không nhìn lầm ”
Nam Phong cùng Phù Dao đều tĩnh mịch. Những lời Tạ Liên nói ra, không một người nào hoàn toàn có thể phản bác .
Tạ Liên : ” Trên mặt nhóc ấy còn có vết bỏng do lửa đốt, hoàn toàn có thể hắn muốn thiêu hủy những khuôn mặt đó. ”
Mắc căn bệnh đau đớn như vậy, rất nhiều người cầm đao tỉ mỉ đem thứ khủng bố đó chém đứt, hoặc là dùng lửa thiếu chết nó, chỉ cần hoàn toàn có thể vô hiệu nó, bọn họ không tiếc cắt đứt da thịt mình .
Nam Phong trầm giọng nói : ” Chỉ sợ hắn cũng không phải người thường, có lẽ rằng đã sống trên đời này mấy trăm năm rồi. Trước không nói cái khác, dịch bệnh trên người hắn có lây không ? ”
Tuy đau đầu như muốn nứt ra, nhưng Tạ Liên vẫn bình tĩnh tâm lý kỹ yếu tố này, y khẳng định chắc chắn : ” Sẽ không. Bệnh này có vận tốc lây lan vô cùng nhanh. Nếu dịch độc trên người thiếu niên kia còn hoàn toàn có thể lây bệnh, mà hắn lại ẩn náu ở vùng Quân Sơn này lâu như vậy, tại sao hàng loạt vùng này không bị lây bệnh. Vì vây, dịch độc của nhóc ấy hẳn đã được …… trị khỏi. Chỉ là, những khuôn mặt ấy còn lưu lại chưa thể lành .
Ba người không dám liên tục phỏng đoán. Phù Dao hình như rất có vị thế ở Huyền Chân điện, triệu tới một nhóm thần quan khá tốt, một đốn đào ba thước đất lục soát khắp vùng Quân Sơn. Nhưng mà, vô luận như thế nào cũng không tìm ra tung tích của thiếu niên kia, sợ là đã chạy ra khỏi vùng Quân Sơn, biến mất trong biển người bát ngát .
Kế sách tốt nhất hiện tại, là quay trở lại Thiên giới nhờ Linh Văn điện giúp sức, kiên trì chờ đón tin tức. Dịch bệnh trên người thiếu niên sẽ không lây lan, về điểm này Tạ Liên cảm thấy có phần khá như mong muốn, nhưng kho nghĩ đến tướng mạo đáng sợ như vậy, nếu bị mọi người phát hiện, chỉ sợ sẽ bị người dân gọi là quái vật đòi đánh đòi giết, tốt nhất là nên tìm được nhóc ấy trong thời hạn ngắn nhất .
Tiếp tục trì hoãn tại vung Quân Sơn không phải là cách hay, vừa nghĩ như vậy, Tạ Liên liền bế thi thể Tiểu Huỳnh lên, chậm rãi xuống núi. Bởi vì nội tâm không yên ổn, người hầu trà kia phải la to mấy lần, y mới phát hiện suýt nữa thì đem thi thể vào tiểu điếm người ta, y liên tục xin lỗi, lập tức ủy thác thi thể nàng cho người an táng rồi mới trở lại. Sau khi dàn xếp mọi thứ, Tạ Liên liền thở dài .
Việc ở đầu cuối chính là trình báo công văn lên Thiên giới. Sau khi phi thăng thời hạn gần đây, y cảm thấy so với dĩ vãng ở nhân gian thu lượm đồng nát một năm còn mệt hơn, leo lên nằm xuống, vượt rào băng tường, quay cuồng gào rống, giả trang kiêm nghệ sĩ diễn xiếc, xương cốt quanh thân vô cùng đau nhức, còn để lại rất nhiều huyền bí chưa được giả đáp và hậu hoạn, y thật muốn làm một tấm áp phích ” Phi thăng còn không bằng lượm đồng nát ” treo phía sau sống lưng đi du thuyết ở nhân gian. Phù Dao xốc vạt áo ngồi xuống bên cạnh y, rốt cuộc vẫn không nhịn được vô thức liếc mắt xem thường y, hắn nói : ” Ngươi còn mặc bộ quần áo này làm gì ? ”
Nhìn thấy sự xem thường của hắn, lòng Tạ Liên lại dâng lên một xúc cảm thân thương không gì sánh kịp. Lúc này, y mới đem kiện áo cưới kia cởi xuống, vừa lau đi lớp son phấn trên mặt, vừa buồn cười nói : ” Chẳng lẽ ta vẫn luôn mặc bộ quần áo này để trò chuyện cùng tiểu Bùi tướng quân ? Nam Phong, nếu vừa qua ngươi nhắc nhở ta một chút ít thì tốt rồi. ”
Phù Dao : ” Ta thấy ngươi mặc bộ này rất cao hứng. ”
Sau khi khó khăn vất vả cả ngày, Nam Phong rốt cuộc hoàn toàn có thể ngồi xuống nghỉ ngơi, hắn nói : ” Không cần phải nhắc nhở. Tiểu Bùi tướng quân cũng không chú ý ngươi mặc cái gì. Cho dù ngươi có ăn mặc lạ mắt hơn nữa, hắn trở lại cũng sẽ không nhiều lời cùng người khác. ”
Tạ Liên cảm thấy đem nay vị tiểu thần quan này thật khó khăn vất vả, y liền rót ly trà cho hắn, đùng một cái nhớ tới thần khí lạnh tanh của tiểu Bùi tướng quân, trọn vẹn trái chiều với thái đọ điên cuồng của Tuyên Cơ, y nói : ” Vị tiểu Bùi tướng quân này thật đúng là trấn định tự nhiên, hảo trầm ổn. ”
Nam Phong chậm rãi dùng trà, nói : ” Ngươi đừng bị bộ dáng nho nhã lễ độ của hắn lừa, hắn rất giống tổ tông của hắn, đều vô cùng khó đối phó. ”

Điều này Tạ Liên nhìn ra được. Phù Dao tán đồng với ý kiến của Nam Phong, hắn nói: “Bùi túc là gần một, hai trăm năm mới phi thăng tân quý, nhưng bởi vì thế lực to lớn, thăng chức rất nhanh. Thời điểm hắn bị Bùi tướng quân điểm tướng(*), tuổi đời bất quá chỉ qua nhược quán(*), ngươi biết lúc ấy hắn làm gì không?

(*)điểm tướng: được chỉ định làm thần quan

(*)nhược quán: đôi mươi

Tạ Liên nói : ” Hắn làm gì ? ”
Phù Dao hờ hững nói : ” Tàn sát hàng loạt dân chúng trong thành. ”
Tạ Liên nghe xong, tuy có điều suy tư, nhưng cũng không cảm thấy ngoài ý muốn. Trên thượng thiên đình, đế vương đem quân đi đánh khắp nơi, tranh đấu giành thiên hạ, thủ vững giang sơn, một tướng quân thành công xuất sắc là đứng trên vạn xác chết, muốn thành thần tiên, thứ nhất phải trở thành nhân kiệt. Dưới chân người tài là một con đường máu. Cuối cùng, Phù Dao tổng kết : ” Trên thượng thiên đình không mấy ai là dễ đối phó, không hề tin ai được. ”
Tạ Liên thấy hắn một bộ hậu nhân miệng lưỡi trơn tru từng trải, không khỏi cảm thấy buồn cười, y thầm nghĩ có phải ở thượng thiên đình Phù Dao bị gây sức ép nhiều quá hay không nên hắn mới nói như vậy. Bất quá, y cũng tự biết, tuy y phi thăng ba lần, nhưng mỗi lần ở trên Thiên giới đều ngắn ngủi như phù dung sớm nở tối tàn, nếu muốn bàn về trình độ hiểu biết về những chư vị thần tiên, y đúng là không hề so sáng được với hai vị tiểu võ quan này. Nam Phong không tán đồng với cách nói của Phù Dao, hắn nói : ” Ngươi đừng chuyện trò giật gân như vậy, nơi nào cũng có tốt có xấu, Thiên giới vẫn có không ít vị đại nhân đáng giá để an toàn và đáng tin cậy. ”
Phù Dao cười lớn : ” Ha ha, đáng giá để đáng tin cậy, ngươi đang nói đến tướng quân nhà ngươi sao ? ”
Nam Phong : ” Có phải tướng quân nhà ta hay không ta không biết, nhưng ta chứng minh và khẳng định không phải tướng quân nhà ngươi. ”
Đối với trường hợp này, Tạ Liên sớm đã tập mãi thành thói quen, không thèm trách mắng, không chỉ có vậy, trong lòng y có tâm sự, nên ngay cả công sức của con người để giãn hòa cũng không có .
Sau khi phương Bắc yên ổn, Tạ Liên lập tức quay trở lại Thiên giới. Vừa quay trở lại, y liền đi đến Linh Văn điện, trình diễn vấn đề của thiếu niên băng vải, ủy thác cho Linh Văn ở dưới nhân gian tìm người. Sau khi nghe xong, thần sắc nàng ngưng trọng, sau cuối nói : ” Linh Văn điện chắc như đinh toàn lực tìm kiếm. Ta thật sự không nghĩ tới, chỉ một chuyến du hành đến phương Bắc lại liên lụy nhiều chuyện như vậy. Lần này thật sự khó khăn vất vả cho điện hạ rồi. ”
Tạ Liên nói : ” Lần này phải cảm tạ hai vị tiểu thần quan tự nguyện đi xuống tương hỗ cho ta, còn có tiểu Bùi tướng quân của Minh Quang điện. Ta thật sự không biết nên cảm tạ bọn họ như thế nào. ”
Linh Văn nói : ” Là họa của Bùi tướng quân, lại phiền đến tiểu Bùi tướng quân đi thu nhập. Mắc dù ngài ấy có công, nhưng cũng không cần cảm tạ. Điện hạ nếu đang rảnh rỗi, phiền phức ngài đến thông linh trận một chuyến, những đại nhân đang muốn thương nghị việc này. ”
Tạ Liên cũng có rất nhiều nghi ngại chưa được giải đáp, y quyết định hành động rời khỏi Linh Văn điện, đi tới đi lui một hồi, rốt cuộc tìm thấy một cây cầu đá nhỏ, cầu bắc ngang một dòng sông, từng tiếng ” róc rách, róc rách ” vanh lên khi nước chảy, dòng nước mát xanh trong vắt, từng tầng mây mơ hồ lưu động nơi đáy nước, thậm chí còn hoàn toàn có thể xuyên qua làn nước, còn hoàn toàn có thể nhìn thấy từng tầng núi non trùng trùng điệp điệp cùng những thành trấn to lớn ở hạ giới. Y thầm nghĩ : ” Cảnh sắc nơi đây thật tuyệt vời. ” Vừa dứt lời, y liền ngồi xuống đầu cầu, mặc niệm khẩu lệnh, tiến vào trận pháp .
Vừa vào trận, một trận âm thanh ồn ào ập tới, xung quanh loạn thành một đoàn. Thông linh trận trên Thượng thiên đình khó có khi nào náo nhiệt, phần đông như vậy. Ân thanh tiên phong y nghe được chính là tiếng mắng của Phong Tín : ” Ta thao ! Nữ quỷ Tuyên Cơ kia là người điên, vô luận hỏi nàng cái gì, nàng cũng chỉ muốn gặp được Bùi tướng quân, cơ bản không chịu khai ra nơi ở của Thanh quỷ Thích Dung. ”
Tiểu Bùi tướng quân khuôn phép nói : ” Tính tình Tuyên Cơ tướng quân luôn quật cường kịch liệt như vậy. ”
Khi nghe lời này, Phong Tín thập phần tức giận : ” Tiểu Bùi tướng quân, tại sao Bùi tướng quân của những ngươi không trở lại ? Ra mặt nhìn nàng một cái, hỏi thăm tung tích của Thanh quỷ Thích Dung, sau khi có được đáp án, thì hoàn toàn có thể đem nàng giam lại ! ”
Phong Tín không quen đối phó với nữ nhân, nhưng lại bị giao cho trách nhiệm thẩm vấn Tuyên Cơ, Tạ Liên hơi có cảm xúc đống ý với hắn. Tiểu Bùi tướng quân nói : ” Thấy cũng vô dụng, thấy càng điên. ”
Lúc này, một thanh âm khác chợt vang lên : ” Lại là rừng thi thể treo ngược ….. Phẩm vị của tên Thích Dung này luôn thấp hèn như vậy. ”
” Ở Quỷ giới, ai cũng ghét bỏ phẩm vị của hắn, hoàn toàn có thể thấy phẩm vị của hắn khác thường thấp hèn. ”
Các vị thần quan chuyện trò với nhau vô cùng tự do, hắn là tổng thể mọi người ở đây đều thân quen nhau. Là một tân nhân mới phi thăng, Tạ Liên vốn nên yên lặng không nói, nhưng sau khi nghe bọn họ bàn luận nửa ngày, y vẫn không nhịn được mà chen vào : ” Chư vị, vùng thi thể đảo ngược ở vùng Quân Sơn kia là thế nào ? Thanh quỷ Thích Dung vẫn ở phụ cận kia sao ? ”
Bởi vì y không liên tục chuyện trò ở thông linh trận, nên âm thanh có vẻ như lạ lẫm, những thần quan có vẻ như không muốn chuyện trò tiếp, người thứ nhất vấn đáp y là Phong Tín. Hắn nói : ” Thanh quỷ Thích Dung không ở vùng Quân Sơn. Nhưng rừng thi thể đảo ngược kia là cống phẩm mà Tuyên Cơ dâng lên dựa theo nhu yếu của hắn. ”
Tạ Liên : ” Tuyên Cơ là thủ hạ của Thanh quỷ ? ”
Tiểu Bùi tướng quân : ” Đúng. Tuyên Cơ tướng quân đã chết mấy trăm năm trước, tuy rằng có oán niệm, nhưng nang lại vô lực hưng phong tác loạn, thẳng đến mấy trăm năm sau gặp được Thanh quỷ Thích Dung, hắn ta vô cùng chiêm ngưỡng và thưởng thức nàng, chiêu mộ nàng làm thủ hạ, lúc này pháp lực mới tăng lên nhiều. ”

Kỳ thực ý tứ trong lời này chính là, nữ quỷ Tuyên Cơ tác loạn, không thể trách Bùi tướng quân, bởi vì nàng vốn dĩ không có bản lĩnh lớn như vậy. Người đáng trách ở đây chính là Thanh quỷ Thích Dung, chính hắn là người thu nhận Tuyên Cơ, làm cho nàng có pháp lực để đi hại người. Trong lòng các vị thần quan đều cảm thấy, chuyện này chính là tạo nghiệt của Bùi tướng quân, chỉ là bọn họ còn chưa kịp nói rõ, đã bị hắn bắt được, không nặng không nhẹ gãi đúng chỗ ngứa nhắc nhở một câu, lập tức đem tâm tư của mình giấu đi. Tạ Liên lại nói: “Đã tra rõ vùng Quân Sơn kia sao? Hẳn là còn có một con đồng linh(*).”

(*)đồng linh: cùng lứa

Lần này, người lên tiếng là Mộ Tình, thanh âm không nóng không lạnh : ” Đồng Linh ? Cái gì đồng linh ? ”
Tạ Liên nghĩ thầm, chắc là Phù Dao không nói chi tiết cụ thể với hắn, y không đề cập tới Phù Dao, miễn cho hắn thêm phiền phức, y nói : ” Khi ta ở cỗ kiệu từng nghe được thanh âm vui cười của trẻ con, nhắc nhở ta bằng một bài đồng dao. Lúc ấy, hai vị võ quan bên cạnh ta đều không nghe thấy được, chắc như đinh pháp lực của tên đồng linh này rất lợi hại. ”
Mộ Tình : ” Ta không tra được đồng linh nào ở vùng Quân Sơn. ”
Tạ Liên cảm thấy kì khôi, chẳng lẽ tên đồng linh kia nhắc riêng một mình y ? Nghĩ đến đây, y liền nhớ tới sự kiện kia, hỏi : ” Lần này ta đến vùng Quân Sơn, gặp được một thiếu niên điều khiển và tinh chỉnh ngân điệp. Các đại nhân có biết vị thiếu niên này là ai không ? ”
Vừa dứt lời, cả không giam bỗng chìm vào yên lặng. Tạ Liên đã sớm biết trước phản ứng này. Y kiên trì chờ đón. Sau một lúc lâu, Linh Văn hỏi : ” Thái tử điện hạ, ngài vừa nói cái gì ? ”
Mộ Tình hờ hững nói : ” Hắn vừa mới nó, hắn đã gặp qua Hoa Thành. ”
Cuối cùng cũng biết được tên của hồng y thiếu niên kia, tâm tình Tạ Liên không tồi, y cười nói : ” Nguyên lai hắn tên gọi Hoa Thành. Tên này hay, rất hợp với hắn. ”
Nghe ngữ khí nhận xét của y, những thần quan bên trong thông linh trận đều có chút bất đắc dĩ. Một lúc sau, Linh Văn ho nhẹ một tiếng : ” Này ……… Thái tử điện hạ, ngài có từng nghe qua Tứ Đại Họa ? ”
Tạ Liên thầm nghĩ : ” Hổ thẹn, ta chỉ biết Tứ Danh Cảnh. ”
Cái gọi là Tứ Danh Cảnh chính là bốn vị thần quan trên thượng thiên đình gắn liền với bốn câu truyện được người đời ca tụng : Thiếu Quân khuynh tửu, Thái tử duyệt thần, tướng quân chiết kiếm, công chúa tự vận. Trong đó, ” Thái tử duyệt thần ” chính là Thần võ Thái tử Tiên Lạc quốc. Để có tên trong Tứ Danh Cảnh, không nhất định phải là thần quan có pháp lực mạnh nhất, mà chỉ cần thần thoại cổ xưa của bọn họ được lưu truyền thoáng đãng, nơi nơi chốn chốn buôn chuyện thoáng rộng. Đối với những loại tin tức này, Tạ Liên luôn phản ứng lừ đừ, hoàn toàn có thể nói là kiến thức và kỹ năng hạn hẹp, nhưng chính bới mình có tên trong Tứ Danh Cảnh, lúc này y mới hơi hiểu biết một chút ít về nó. Còn Tứ Đại Họa này, đại để là một cách gọi mới được lưu hành gần đây, Tạ Liên thật sự chưa từng nghe thấy. Nếu là ” Họa “, khẳng định chắc chắn không phải là điều tốt. Y nói : ” Xấu hổ, tại hạ thật sự chưa từng nghe qua. Xin hỏi Tứ Đại Họa là ra làm sao ? ”
Mộ Tình lành lạnh, nói : ” Thái tử điện hạ ở nhân gian mài giũa mấy trăm năm, nhưng một chút ít tin tức cũng không biết, thật khiến người khác tò mò, rốt cuộc ngươi đã làm gì ở hạ giới ? ”
Dĩ nhiên là ăn, ngủ, bán nghệ, lượm đồng nát rồi. Tạ Liên cười nói : ” Làm người thực sự rất phức tạp, việc bận cũng rất nhiều. Không thể so với thần quan trên trời được. ”
Linh Văn nói : ” Thỉnh điện hạ hãy nhớ Tứ Đại Họa này, chính là : Hắc Thủy Trầm Chu, Thanh Đăng Dạ Du, Bạch Y Họa Thế, Huyết Vũ Thám Hoa. Thượng thiên đình cùng trung thiên đình đều cực ký đau đầu với bôn Hỗn thế Ma Vương ở Quỷ giới này. ”
Người, hướng lên trên, thành thần ; đi xuống dưới, thành quỷ .
Thiên giới là nơi do những vị thần tiên sáng lập, mở ra một cánh cửa nhoe từ trên cao quan sát Nhân giới, bao trùm luôn những chúng sinh phía trên. Mà Quỷ giới, lại không chia lìa với nhân giới. Bọn yêu ma quỷ quái luôn cùng mọi người hưởng dụng thổ địa, ẩn nấp trong bóng đêm, ngụy tranh thành trái đất, trà trộn vào đám đông, du đãng ở nhân gian .
Linh Văn liên tục : ” Hắc Thủy Trầm Chu, chính là một con quỷ lũ lụt. Hắn tuy rằng đã đến tuyệt cảnh, nhưng rất ít khi gây chuyện, tần suất Open rất thấp, cơ bản không có mấy người gặp qua, trong thời điểm tạm thời mặc kệ hắn ta. ”
” Thanh Đăng Dạ Du, chính là tên có phẩm vị thấp hèn mà tất cả chúng ta đang nói tới, Thanh quỷ Thích Dung yêu quý rừng thi thể đảo ngược. Bất quá, hắn là người duy nhất không phải là ” tuyệt ” trong bốn người, vì cái gì lại Open ở nơi này ? Có thể là vì hắn muốn gây phiền phức hằng năm cho nhân gian, cũng hoàn toàn có thể là muốn tưởng niệm thời kỳ có đủ cả bốn người, vì thế trong thời điểm tạm thời ta cũng sẽ không đề cập tới tên này. ”
” Bạch Y Họa Thế, Thái tử điện hạ chắc rằng rất quen thuộc với người này. Hắn còn có một tên gọi khác, Bạch Vô Tướng. ”
Sau khi nghe thấy cái tên này, Tạ Liên tự nhiên cảm thấy một trận co rút đau đớn từ trái tim lan ra khắp người, mu bàn tay hơi hơi run lên, vô ý thức nắm chặt thành quyền .
Y đương nhiên vô cùng quen thuộc người này .
Chúng ta thường nói chỉ cần ” Tuyệt ” xuất thế, vương quốc sẽ loạn lạc. Mà khi vị Bạch Vô Tướng này vừa Open, vương quốc tiên phong hắn diệt, chính là Tiên Lạc quốc .
Tạ Liên lạng lẽ không nói. Linh Văn lại liên tục : ” Bất quá, Bạch Vô Tướng đã bị giết. Cũng không cần đề cập tới. Nhưng nếu hắn còn tại thế, chỉ sợ hiện giờ cũng không tới phiên hắn chiếm thế thượng phong. ”
” Thái tử điện hạ, ngân điệp mà ngươi tận mắt chứng kiến ở vùng Quân Sơn, có tên là Tử linh điệp. Chủ nhân của nó, chính là vị ở đầu cuối, cũng là người duy nhất mà đương kim Thiên đế cũng không muốn trêu vào ” Huyết Vũ Thám Hoa ” Hoa Thành. ”
” Đại danh đỉnh đỉnh ” ở trên Thiên giới, đương nhiên thuộc về Thần võ đại đế và Tiên Lạc Thái tử. Tuy rằng nổi tiếng của hai người này trọn vẹn tương phản, nhưng trình độ lưu truyền như sấm rền bên tai cũng không sai biệt lắm. Mà ở Quỷ giới, muốn chọn một vị ” Đại danh đỉnh đỉnh ” ngang hàng với bọn họ, ngoài Hoa Thành, không có người thứ hai .
Nếu ngươi muốn biết về một vị thần quan nào đó, chỉ cần ra cửa, tìm một gian miếu thần đi vào, nhìn xem tượng thần mặc y phục gì, trong tay đang cầm pháp khí gì, liền có một chút ít hiểu biết về bọn họ. Nếu muốn hiểu biết càng nhiều, chỉ cần nghe thêm những câu truyện thần thoại cổ xưa xưa, diễn nghĩa truyền kỳ, tìm hiểu và khám phá thân phận của thần quan khi còn làm người, cùng những chuyện mà họ đã làm khi còn là phàm nhân. Nhưng so với yêu ma quỷ quái thì trái ngược lại, hình dạng của bọn họ khi còn làm người như thế nào, hiện tại ra làm sao, cơ hồ đều là huyền bí .
Tên Hoa Thành này, chắc như đinh là giả, tướng mạo cũng không thật. Bởi vì, theo như lời đồn, hắn là một tên thiếu niên hỉ nộ vô thường, có khi là một mỹ nam tử ôn nhu nhẹ nhàng, có khi là một nữ quỷ diễm lệ tâm địa rắn rết, hình dáng gì cũng đều có. Về bản tôn của hắn, chỉ hoàn toàn có thể tin yêu một điều chính là hắn luôn mặc hồng y, thường tùy hứng Open dưới những cơn mưa máu, phía sau vạt áo của hắn luôn có ngân điệp truy đuổi .
Ngay cả xuất thân của hắn, cũng có vô số phiên bản. Có người nói hắn là một đứa bé dị dạng, trời sinh mất đi một con mắt phải, cho nên vì thế từ nhỏ đã bị khi dễ, căm hận nhân thế ; có người lại nói hắn là một tướng sĩ thiếu niên, vì cố quốc chết trận, vong hồn không cam lòng ; cũng có người nói hắn là một người si tình, vì mất đi người mình yêu thương mà thống khổ, đau đớn ; thậm chí còn còn có người nói hắn là quái vật. Nhưng, phiên bản ly kỳ nhất, nghe nói—–chỉ là nghe nói. Nghe nói, kỳ thật Hoa Thành là một vị thần quan trên Thiên giới. Chỉ là, sau khi làm thần một thời hạn, tự mình nhảy xuống nhân gian, sa đọa thành quỷ. Bất quá, đây chỉ là một thần thoại cổ xưa được lưu truyền thoáng rộng mà thôi, thật giả khó phân, cũng không nhiều người tin yêu. Bởi vì, nếu trên đời thật sự có người thà rằng nhảy xuống làm quỷ, cũng không muốn làm thần tiên, chuyện này so với Thiên giới mà nói thật sự quá mất mặt. Nói tóm lại, truyền thuyết thần thoại càng nhiều, thực sự lại càng mơ hồ .
Các chư vị thần quan rất đại kị Hoa Thành, chính do rất nhiều nguyên do. Tính tình của hắn âm khí và dương khí bất định, khi thì tàn tệ thích giết chóc, khi thì lại làm việc thiện một cách quỷ dị. Lại tỷ như, thế lức ở nhân gian của hắn rất lớn, Fan Hâm mộ cực nhiều .
Đúng vậy, mọi người bái thần, khẩn cầu phù hộ rời xa yêu ma quỷ quái, trở thành Fan Hâm mộ của những vị thần quan .
Nhưng mà một con quỷ như Hoa Thành, cũng có một lượng Fan Hâm mộ khổng lồ ở nhân gian, thế lực lớn tới nỗi một tay hoàn toàn có thể che cả trời .
Nguyên nhân là khi Hoa Thành vừa mới Open, hắn liền làm một sự kiện cực kỳ trứ danh .
Hắn cư nhiên dám thử thách ba mươi lăm vị thần quan đối chiến. Nội dung thách đấu là, cùng võ thần luận võ, cùng văn thần luận văn .
Trong ba mươi lăm vị thần quan này, có ba mươi ba vị thần quan cảm thấy cực kỳ buồn cười, nhưng cũng bị sự khiêu khích của hắn chọc giận, đồng ý lời mời thách đấu, chuẩn bị sẵn sàng liên thủ dạy cho hắn một bài học kinh nghiệm .
Người tiên phong tỉ thí, là võ thần .
Võ thần là hệ mạnh nhất Thiên giới, Fan Hâm mộ phần đông, pháp lực cao ráo, so với một tiểu quỷ mới sinh ra, hoàn toàn có thể nói là nắm chắc thắng lợi. Ai ngờ, một trận chiến qua đi, toàn quân bị diệt, chỉ với một thanh đao của Hoa Thành, toàn bộ thần binh đều bị đập nát .
Sau khi đánh xong mới biết, Hoa Thành xuất thân từ Đồng Lô sơn .
Đồng Lô sơn là một tòa núi lửa, cái này không quan trọng, quan trọng là, có một tòa thành bên trong ngọn núi, tên gọi cổ thành. Cổ thành là nơi nào ? Bản thân nó chính là một đại hình cổ độc .
Cứ cách một trăm năm, vạn quỷ sẽ quy tụ tại nơi này, ra sức chém giết lẫn nhau, cho đến khi chỉ còn lại một con quỷ ở đầu cuối. Tuy rằng, tác dụng thường chết hết, nhưng chỉ cần một con còn sống, vậy nó nhất định sẽ trở thành một Hỗn Thế Ma Vương. Mấy tram năm qua, chỉ có hai sống sót trong cổ thành, hai vị này, quả nhiên, đều trở thành Quỷ vương vang danh thiên hạ .
Hoa Thành là một trong hai vị .
Võ thần thất bại thảm hại, Văn thần ra trận .
Nếu đánh nhau không thành, vậy chuyển sang mắng nhau, không, nói đúng hơn là luận chiến .
Kế sách khá là sảo quyệt, bất quá cũng xem như thể thắng cuộc .

Nói là luận chiến, nhưng khi đến chỗ kịch liệt, cùng mắng chiến không sai biệt lắm. Hoa Thành kia biện luận lên trời xuống đất, khi thì văn nhã, khi thì ác độc, khi thì cường ngạnh,khi thì xảo quyệt, khi thì sâu sắc, khi thì quỷ biện, khi thì hạ mình, thật sự là tích thủy bất lậu(*), dẫn chứng phong phú, co được dãn được, mê hoặc nhân tâm, chỉ chỗ nào đánh chỗ nấy. Mây vị văn thần bị hắn mắng từ trên trời xuống dưới đất, từ xưa mắng đến nay, khiến bọn họ tức đến ói máu.

(*)tích thủy bất lậu :một giọt nước cũng không lọt

Hoa Thành, nhất chiến thành danh .
Nhưng, nếu vấn đề chỉ là như vậy, hắn vẫn chưa đủ để được xưng là Quỷ vương. Đáng sợ nhất chính là, sau khi toàn thắng, ba mươi ba vị thần quan kia phải triển khai nhu yếu của hắn .
Trước khi khiêu chiến, hai bên đã đưa ra ước định : Nếu Hoa Thành bại, dâng lên tro cốt. Nếu thần quan bại, tổng thể phải nhảy xuống Nhân gian làm phàm nhân. Nếu không phải vì thái độ cuống vọng của hắn, cùng sự tự tin tuyệt đối về năng lức của bản thân, bọn họ chắc như đinh sẽ không cung ứng cùng hắn đấu pháp, luận chiến .
Nhưng mà, không có một vị thần quan nào dữ thế chủ động triển khai hứa hẹn. Tuy rằng bội ước thật sự rất mất mặt, nhưng ngẫm lại, có đến ba mươi ba vị thần quan đều thua, nếu chỉ có một người thì thật sự rất mất mặt, nhưng so với nhiều người như vậy mà nói, một chút ít cũng không hề mất mặt, thậm chí còn còn hoàn toàn có thể cùng nhau cười nhạo đối phương. Vì thế, tổng thể bọn họ đều ngầm chấp thuận đồng ý, làm bộ như không hề có việc gì xảy ra. Dù sao mọi người cũng có bệnh hay quên, hơn thế nữa, năm mươi năm sau, chắc gì có ai còn nhớ rõ .
Thật ra bọn họ tính điểm này cũng không tồi, nhưng cái bọn họ tính sai chính là, Hoa Thành không dễ đối phó như vậy .
Các ngươi bội ước ? Hảo, vậy để ta giúp một phen .
Vì vậy, hắn đem ba mươi ba thần điện của những vị thần quan ở nhân gian đốt sạch .
Cho đến giờ đây, khi nhắc lại chuyện ấy, sắc mặt của những vị thần tiên vẫn biến sắc như cũ——-hồng y thiếu niên thiêu đôt ba mươi ba miếu thở của ba mươi ba vị thần quan .
Thần điện và Fan Hâm mộ là suối nguồn pháp lực lớn nhất của thần quan, không có thần điện, Fan Hâm mộ phải đến chỗ nào để thắp hương làm pháp sự ?
Nguyên khí đại thương, bọn họ đành phải thiết kế xây dựng lại tổng thể một lần, muốn khô phục quy mô như lúc trước, không ít gì cũng phải tốn trăm năm. Đối với thần quan mà nói, chuyện này so với việc độ kiếp thất bại còn khủng bố hơn. Các đại thần quan có hơn một nghìn miếu thờ, ngay cả tiểu nhân cũng có hơn một trăm, số lượng hoàn toàn có thể lên tới hàng vạn, thế mà, chỉ trong một đêm, toàn bộ đều bị Hoa Thành thiêu đốt. Không ai biết hắn làm bằng cách nào, chỉ có một mình hắn mới làm được .
Quả thực là điên rồi .
Các thần quan hướng Đế quân mếu máo kể lể, nhưng, ngay cả ngài cũng bất lực, không có giải pháp gì. Lúc trước, người chấp thuận đồng ý khiêu chiến là bọn họ, ngay cả hiệp định cũng là bọn họ cung ứng, mà tên Hoa Thành này cũng vô cùng giảo hoạt, hắn chỉ hủy miếu, không đả thương người, sự kiện mà hắn bày ra tương tự với việc, đào một cái hố, hỏi bọn họ có nhảy hay không, sau đó chính bọn họ lại đem cái hố đào sâu hơn nữa rồi tự mình nhảy vào, chuyện đã lỡ lầm đến thế rồi, làm thế nào hoàn toàn có thể vãn hồi ?

Ban đầu, ba mươi ba vị thần quan kia chỉ muốn dạy dỗ tên tiểu quỷ cuống vọng này trước mặt bàn dân thiên hạ, cho nên mới báo mộng cho rất nhiều vương công quý tộc về địa điểm luận võ, luận chiến, mục đích của bọn họ là muốn ra uy trước các đại tín đồ. Ai ngờ, tất cả mọi chuyện lại diễn ra trái ngược, tất cả các vương công quý tộc khi đến nơi chỉ thất bộ dạng thảm hại của các vị thần quan. Vì thế, sau khi tỉnh mộng, không ít quý tộc bỏ thần, bái quỷ. Ba mươi ba vị thần quan mất đi thần điện cùng tín đồ, dần dần mai danh ẩn tích, sau này các tân thần phi thăng lên trời, rất nhiều chỗ trống mới được bổ khuyết(*).

(*)bổ khuyết: đề bổ quan chức

Từ đây, chỉ cần nghe thấy cái tên ” Hoa Thành “, trong lòng những vị thần quan liền lúng túng, thậm chí còn, chỉ cần nghe thấy hai từ ” hồng y “, ” ngân điệp “, bọn họ liền sởn tóc gáy. Có rất nhiều người sợ chọc tới hắn, chỉ cần hắn không cao hứng, thứ nhất sẽ tới khiêu chiến, sau đó lại đốt miếu của ngươi ; bọn họ có rất nhiều điểm yếu kém để hắn nắm trong tay, không hề động đậy được ; còn nói Hoa Thành ở nhân gian một tay che trời là vì, có một chút ít thần quan khi làm trách nhiệm không hề không cầu hắn, thỉnh hắn chỉ điểm ; cứ thế mãi, có một bộ phận thần quan xuất phát từ một loại tâm ý quỷ dị, cũng trở thành Fan Hâm mộ của hắn .
Bởi vậy, so với vị này, Thiên giới thật sự là, vừa hận, vừa sợ lại vừa kính .
Mà trong ba mươi lăm vị thần quan kia, có hai võ thần không ứng chiến, chính là Huyền Chân tướng quân Mộ Tình và Nam Dương tướng quân Phong Tín .
Hai người bọn họ lúc trước không ứng chiến, không phải vì sợ Hoa Thành, mà là cơ bản không đem đối phương để vào mắt, cảm thấy không thiết yếu chú ý tới loại này, nên không cung ứng. Ai ngờ, hai người lại thật sự ” chó ngáp phải ruồi “, làm ra một quyết định hành động vô cùng sáng suốt. Nhưng mà, tuy không nghênh chiến, nhưng Hoa Thành cũng không quên hai người bọn họ, cứ mỗi lần tết Cafe Trung Nguyên, hai bên gặp mặt, là lập tức xông vào đánh nhau, hai người đều có bóng ma so với hồng y thiếu niên điên cuồng này .

Nghe đến đây, Tạ Liên bất giác nhớ đến bộ dạng đáng yêu của ngân điệp trong suốt kia, vô pháp đem bộ dạng chúng nó biến thành bộ dạng ác ma tàn sát bừa bãi, y nhịn không được nghĩ thầm: “Tiểu Ngân điệp kia khủng bố như vậy sao? Ta cảm thấy bọn chúng rất tốt……….rất đáng yêu.”

______________________________
Oh my chúi ! ! ! ! ! ! Má Xú viết chi mà một chương dài dữ bà nội !
Má ơi 6516 từ ! Đậu mé, con xỉu ! ! ! ! ! !

Source: https://entechgadget.com
Category: Wiki

RELATED ARTICLES

LEAVE A REPLY

Please enter your comment!
Please enter your name here

Bài viết hay nhất

DANH MỤC WEBSITE